CHAPTER
5
Về
phía Qiao thì sau khi bị Aaron quăng vội một câu và kéo Guigui bỏ đi mà không
để cho cô kịp nói gì thì tính ra ả hơi bị bực mình. Thế là cô ta móc điện thoại
ra và gọi cho ai đó.
“Điều
tra cho tôi trọn bộ hồ sơ của Gui, vợ sắp cưới của Aaron Yan nhé.” _Cô nói vào
điện thoại. Có vẻ như ả không hài lòng về chuyện Aaron cưới Gui, trong khi Gui
chả có gì hơn ả.
.
.
.
Quay lại với chàng Yan nhà ta thì sau khi bị Guigui bỏ thì anh đứng chơi vơi giữa
đường, lòng cảm thấy hơi… tội lỗi =))… Lần đầu Aaron động lòng, thấy Gui cũng
tội mà thôi… cũng kệ… Nên anh quyết định gọi điện cho Wang Zi.
- Alo?
- Alo Zi à? Cậu rảnh không đi uống nước với mình nhé
_Aaron chủ động mời Wang Zi.
- Ái da, chuyện lạ nha. Hôm nay tiểu chủ tịch Aaron
nhà ta thất tình hay sao ta? _Wang Zi liền thừa cơ chọc Aaron một câu cực kì
nhột dạ.
- Thất đầu cậu ý! _Aaron nhăn mặt.
- Haha, ô kê mình cũng đang rảnh, hẹn ở Café Chuông
Gió nhá!
- Ừhm!
Cúp
điện thoại Aaron liền đi bộ ra bãi đậu xe. Dù có tài xế nhưng anh vẫn thích tự
lái, đúng là hâm!
.
.
.
- Đúng là đồ Aaron chết tiệt mà! _Guigui vừa đi, mặt
thì nhăn, mồm thì cứ liên tục chửi rủa Aaron.
**Ở trong xe Aaron…
- Hắt xì, hắt xì! _Aaron liên tục hắt hơi _Không
biết ai nói xấu hoài vậy ta… =))**
- Hơiiiii… Đi đâu đây… _Guigui vừa dạo bước trên
đường vừa suy nghĩ vì giờ về nhà thì quá chán mà cô lại không biết đi đâu…
Không có xe sao đi. Bỗng…
*BỘP*
- Auuuuuuuuuuuu… Đau quá điiiiii! _Guigui té xuống
đường tay thì chống dưới đất, tay kia thì đang xoa xoa đầu gối.
- Á á tôi xin lỗi cô có sao không, cô có bị trầy ở
đâu không, có bị gãy xương hay gì không? Hay là tôi đưa cô tới bệnh viện nhé,
cô trả lời đi sao không nói gì vậy!!! [Thiệt tình…=))]
- A… tôi không sao… _Gui ngẩng đầu lên…
-
ỦA?! _ Hai cái mồm đồng thanh thốt lên.
- W…Wang.. Zi…? _Guigui lắp bắp, mặt thì bắt đầu đỏ
hết lên.
- Ủa Guigui, là em sao? Uầy, em có sao không? Đưa
anh xem nào! _Sau khi nhận ra người quen thì Wang Zi nở một nụ cười, đưa tay ra
có ý muốn giúp Guigui đứng dậy.
Guigui
vừa ngại vừa đưa tay lên nắm lấy tay Wang Zi để anh đỡ cô dậy. [Ối giồi, ẻm Gui
nhà ta khoái khoái mà bày đặt =)))]
- Em không sao chứ? _Wang Zi hỏi lại, vẫn còn lo.
- Em không sao mà, da em dày mà xương em chắc lắm!!
_Gui cười thật tươi dơ nguyên hàm răng ra.
- Thế thì tốt rồi _Wang Zi thở phào_ Em đang đi đâu
đây? Nếu rảnh anh có thể mời em đi uống nước gần đây không? _Wang Zi vừa nói
vừa nháy mắt.
- Uhmmm… cũng được! _Guigui gật đầu đồng ý.
.
.
.
-
Arghh tắt đường rồiiiii!! _Aaron lúc này đang ngồi quằn quại trong xe với cái
giao thông quỷ quái đang làm tắt nghẽn lối đi của anh_ Thế nào cũng để Wang Zi
chờ cho mà coi!
.
.
.
-
Em dạo này sao rồi? Vẫn khỏe chứ? _Wang Zi hỏi chuyện Gui.
-
Vâng. Còn anh? _Gui cũng hỏi lại.
-
Anh vẫn thế, mà giờ công ty anh đang thiếu nhân viên, hiện tại anh không tìm
được nhiều người đủ khả năng. _Wang Zi than thở với Guigui với vẻ mặt buồn rầu
thĩu não.
-
Ồ… hay để em giới thiệu vài đứa bạn em xem sao. Tụi nó cũng đang có nhu cầu
kiếm việc mà tụi nó giỏi lắm! _Guigui chợt nảy ra ý kiến.
-
Được thế thì tốt mấy! _Wang Zi cũng vui vẻ trước lời đề nghị của Guigui.
-
Anh có người yêu chưa? _Guigui chợt quay sang hỏi Wang Zi với bộ dạng nửa đừa
nửa thật.
-
Chưa, anh thế này ai yêu hả em. _Wang Zi cười.
-
Ồ thế ư _Guigui cũng cười phá lên.
-
Còn em? _Wang Zi nheo mắt hỏi lại Gui.
-
Em… em hả..? Err…
-
Nước của 2 anh chị đây ạ! _Guigui chưa biết trả lời sao thì cô bồi bàn đã vô
tình “cứu” được cô.
.
.
-
Á! _Tiếng Gui la lên.
-
Ôi trời ơi thật sự xin lỗi chị, tôi sẽ đi lấy khăn cho chị ngay! _Cô bồi bàn
quấn quýt lên sau khi vô ý làm đổ ly nước cam lên người Guigui.
-
Aida… ướt hết rồi huhu… _Gui mếu máo trong khi cố lấy khăn giấy lau váy mình.
-
Đây, để anh… _Wang Zi bước qua với cái khăn để lau váy cho Guigui. Khỏi nói thì
cũng biết bây giờ mặt Gui như trái cà chua.
-
Erm… _Gui vừa ngại vừa mắc cỡ…
-
Hai người đang làm gì thế?
Cả
Guigui và Wang Zi quay sang tiếng nói đó thì… Aaron.
No comments:
Post a Comment