Monday, March 17, 2014

[CHAPTER 6] Làm Sao Để Em Giữ Được Anh Đây? - Guilun

CHAPTER 6

               6 con mắt nhìn nhau được 10 giây, trong khi Guigui chưa biết nói gì thì Wang Zi nhanh chóng mỉm cười, đặt chiếc khăn xuống bàn và bước tới Aaron.

- Chào Aaron, cậu tới rồi à, sao lâu thế! À giới thiệu đây là Guigui Wu, tiểu thư con gái của Wu Thị, bạn mình. _Rồi anh quay sang Guigui _Guigui, đây là Aaron Yan, bạn từ thời mặc tả của anh!

               Aaron thì chẳng để ý gì tới lời Wang Zi nói, anh một mạch từ từ bước tới Guigui, lúc này đang ngồi sợ sệt như con nít.

- Thì ra là em đi uống nước với Wang Zi à? Anh bị kẹt xe chút là có chuyện vui rồi nhỉ! _Aaron cười nhẹ nói, ánh mặt tỏ vẻ không hài lòng.

- Er… Em… _Guigui lắp bắp.

- Sao thế Aaron? Cậu biết Guigui à? _Wang Zi không hiểu chuyện gì nên xen vào hỏi.

               Aaron lập tức quay người sang Wang Zi, tay anh cầm cánh tay của Gui kéo cô đứng dậy, còn Gui thì mặt hơi nhăn vì tay Aaron kéo hơi mạnh.

- Wang Zi, mình mới là người giới thiệu với cậu… Đây là Guigui, vợ sắp cưới của mình! _Aaron nhìn Wang Zi nói.

               Wang Zi ngơ người ra hồi rồi chợt kêu lên.

- Weyyy, thì ra là người quen cả! _Wang Zi cười rồi quay sang Gui_ Gui à, sao em không nói anh là sắp đám cưới với chủ tịch Yan?

- À... hà… tại em chưa kịp nói! _Gui cười như mếu.

- Ầy, thế hay là chúng ta đi ăn tối cùng nhau đi! Sẵn tiện kể chuyện luôn, mình có rất nhiều chuyện muốn hỏi cậu đấy Aaron. _Wang Zi nháy mắt nhìn Aaron nhưng không ngờ Aaron lại từ chối.

- Tụi mình có chuyện phải về rồi, hẹn cậu khi khác vậy! _Nói rồi Aaron kéo tay Guigui ra khỏi quán Café.

- Hẹn gặp anh sau nhé Wang Zi! _Guigui nói với theo. Rồi sau đó cả 2 người đi ra xe bỏ lại Wang Zi đứng bơ vơ với cái mặt ngốc không hiểu gì.
.
.
.
.
               Ở trên xe của Guilun hiện giờ đang có một sự im lặng bất bình thường không hề nhẹ. Mặt Aaron thì cứ khó chịu đăm đăm còn Guigui thì ngồi bặm môi và lâu lâu liếc sang Aaron một cái. Chiếc xe của họ chạy tới cái khu công viên nhỏ mà rất thoáng mát và đẹp ở phía sau trường. Xe dừng, Aaron bước xuống, Guigui chần chừ lát rồi cũng bước xuống theo.

- Tại sao em lại đi uống nước với Wang Zi? _Aaron nói, mặt không hướng về phía Gui.

- Erhh… Có gì sai à? _Gui chậm rãi hỏi lại, giọng nhỏ xíu tới nỗi phải đứng trong phạm vi 3 mét mới nghe được.

- Không có gì sai, nhưng đừng có tình tứ giữa chốn đông như thế. Anh không thích đâu. _Giọng Aaron vẫn sát khí.

- Weii? Dù gì mai mốt anh cũng làm mai em cho Wang Zi mà! _Guigui phồng mỏ hỏi tới.

               Aaron lập tức quay người lại đối diện với Guigui, mặt nhìn thẳng vào Guigui khiến cô theo phản xạ lui 1 bước.

- Đúng, nhưng bây giờ em là vợ anh, lo mà làm đúng theo hợp đồng đi. _Nói rồi Aaron lại nhìn ra xa. Anh cũng chẳng hiểu sao anh lại nổi cáu.

- Tại sao anh lại bực mình thế chứ? _Gui liền hỏi.

               Aaron quay sang nhìn Gui, định nói gì đó nhưng ánh mắt anh lại trùng xuống.

- Thôi, bỏ qua đi. _Aaron moi trong túi ra 1 cái hộp _Của em này.

- Gì vậy? _Guigui nhướn mắt hỏi rồi cầm lấy hộp mở ra_ Ối đẹp quá!! _Cô reo lên.

               Trong hộp là đôi nhẫn khá đơn giản nhưng nhìn rất đẹp và sang trọng. Chỉ là một mặt trơn nhưng có khắc chữ Love lên rồi đính mấy hạt kin cương nho nhỏ bên trong chữ.

- Anh mua khi nào thế?? _Guigui mặt hớn như mùa xuân hỏi.

- Nãy kẹt xe đi ngang tiệm trang sức sẵn anh vào mua luôn. _Aaron cười trừ_ Lựa không lâu mà đôi này cũng đẹp.

- Ừhm phải nói là quá đẹp, hí hí _Guigui lấy ra định đeo.

- Ế ế Guigui em làm gì vậy ahh?? _Aaron chợt la lên chạy về phía Gui giật chiếc nhận lại bỏ vào hộp_ Đến ngày cưới mới được đeo cô bé! _Nói rồi anh cười và cất vào túi.

- Aww… Em muốn đeo… _Guigui nhìn theo với vẻ mặt cún con.

- Không được, thôi về nào, mẹ kêu về ăn trưa đấy! _Aaron bước tới xe.


- Vâng… _Guigui mặt xiu lẽo đẽo sau anh.

Sunday, March 16, 2014

[CHAPTER 5] Làm Sao Để Em Giữ Được Anh Đây? - Guilun

CHAPTER 5

               Về phía Qiao thì sau khi bị Aaron quăng vội một câu và kéo Guigui bỏ đi mà không để cho cô kịp nói gì thì tính ra ả hơi bị bực mình. Thế là cô ta móc điện thoại ra và gọi cho ai đó.
              
               “Điều tra cho tôi trọn bộ hồ sơ của Gui, vợ sắp cưới của Aaron Yan nhé.” _Cô nói vào điện thoại. Có vẻ như ả không hài lòng về chuyện Aaron cưới Gui, trong khi Gui chả có gì hơn ả.
.
.
.
               Quay lại với chàng Yan nhà ta thì sau khi bị Guigui bỏ thì anh đứng chơi vơi giữa đường, lòng cảm thấy hơi… tội lỗi =))… Lần đầu Aaron động lòng, thấy Gui cũng tội mà thôi… cũng kệ… Nên anh quyết định gọi điện cho Wang Zi.

- Alo?

- Alo Zi à? Cậu rảnh không đi uống nước với mình nhé _Aaron chủ động mời Wang Zi.

- Ái da, chuyện lạ nha. Hôm nay tiểu chủ tịch Aaron nhà ta thất tình hay sao ta? _Wang Zi liền thừa cơ chọc Aaron một câu cực kì nhột dạ.

- Thất đầu cậu ý! _Aaron nhăn mặt.

- Haha, ô kê mình cũng đang rảnh, hẹn ở Café Chuông Gió nhá!

- Ừhm!

               Cúp điện thoại Aaron liền đi bộ ra bãi đậu xe. Dù có tài xế nhưng anh vẫn thích tự lái, đúng là hâm!
.
.
.
- Đúng là đồ Aaron chết tiệt mà! _Guigui vừa đi, mặt thì nhăn, mồm thì cứ liên tục chửi rủa Aaron.

**Ở trong xe Aaron…

- Hắt xì, hắt xì! _Aaron liên tục hắt hơi _Không biết ai nói xấu hoài vậy ta… =))**

- Hơiiiii… Đi đâu đây… _Guigui vừa dạo bước trên đường vừa suy nghĩ vì giờ về nhà thì quá chán mà cô lại không biết đi đâu… Không có xe sao đi. Bỗng…

*BỘP*

- Auuuuuuuuuuuu… Đau quá điiiiii! _Guigui té xuống đường tay thì chống dưới đất, tay kia thì đang xoa xoa đầu gối.

- Á á tôi xin lỗi cô có sao không, cô có bị trầy ở đâu không, có bị gãy xương hay gì không? Hay là tôi đưa cô tới bệnh viện nhé, cô trả lời đi sao không nói gì vậy!!! [Thiệt tình…=))]
              
- A… tôi không sao… _Gui ngẩng đầu lên…

               - ỦA?! _ Hai cái mồm đồng thanh thốt lên.

- W…Wang.. Zi…? _Guigui lắp bắp, mặt thì bắt đầu đỏ hết lên.

- Ủa Guigui, là em sao? Uầy, em có sao không? Đưa anh xem nào! _Sau khi nhận ra người quen thì Wang Zi nở một nụ cười, đưa tay ra có ý muốn giúp Guigui đứng dậy.

               Guigui vừa ngại vừa đưa tay lên nắm lấy tay Wang Zi để anh đỡ cô dậy. [Ối giồi, ẻm Gui nhà ta khoái khoái mà bày đặt =)))]

- Em không sao chứ? _Wang Zi hỏi lại, vẫn còn lo.

- Em không sao mà, da em dày mà xương em chắc lắm!! _Gui cười thật tươi dơ nguyên hàm răng ra.

- Thế thì tốt rồi _Wang Zi thở phào_ Em đang đi đâu đây? Nếu rảnh anh có thể mời em đi uống nước gần đây không? _Wang Zi vừa nói vừa nháy mắt.

- Uhmmm… cũng được! _Guigui gật đầu đồng ý.
.
.
.
               - Arghh tắt đường rồiiiii!! _Aaron lúc này đang ngồi quằn quại trong xe với cái giao thông quỷ quái đang làm tắt nghẽn lối đi của anh_ Thế nào cũng để Wang Zi chờ cho mà coi!
.
.
.
               - Em dạo này sao rồi? Vẫn khỏe chứ? _Wang Zi hỏi chuyện Gui.

               - Vâng. Còn anh? _Gui cũng hỏi lại.

               - Anh vẫn thế, mà giờ công ty anh đang thiếu nhân viên, hiện tại anh không tìm được nhiều người đủ khả năng. _Wang Zi than thở với Guigui với vẻ mặt buồn rầu thĩu não.

               - Ồ… hay để em giới thiệu vài đứa bạn em xem sao. Tụi nó cũng đang có nhu cầu kiếm việc mà tụi nó giỏi lắm! _Guigui chợt nảy ra ý kiến.

               - Được thế thì tốt mấy! _Wang Zi cũng vui vẻ trước lời đề nghị của Guigui.

               - Anh có người yêu chưa? _Guigui chợt quay sang hỏi Wang Zi với bộ dạng nửa đừa nửa thật.

               - Chưa, anh thế này ai yêu hả em. _Wang Zi cười.

               - Ồ thế ư _Guigui cũng cười phá lên.

               - Còn em? _Wang Zi nheo mắt hỏi lại Gui.

               - Em… em hả..? Err…

               - Nước của 2 anh chị đây ạ! _Guigui chưa biết trả lời sao thì cô bồi bàn đã vô tình “cứu” được cô.
.
.
               - Á! _Tiếng Gui la lên.

               - Ôi trời ơi thật sự xin lỗi chị, tôi sẽ đi lấy khăn cho chị ngay! _Cô bồi bàn quấn quýt lên sau khi vô ý làm đổ ly nước cam lên người Guigui.

               - Aida… ướt hết rồi huhu… _Gui mếu máo trong khi cố lấy khăn giấy lau váy mình.

               - Đây, để anh… _Wang Zi bước qua với cái khăn để lau váy cho Guigui. Khỏi nói thì cũng biết bây giờ mặt Gui như trái cà chua.

               - Erm… _Gui vừa ngại vừa mắc cỡ…

               - Hai người đang làm gì thế?


               Cả Guigui và Wang Zi quay sang tiếng nói đó thì… Aaron.

Saturday, March 15, 2014

[CHAPTER 4] Làm Sao Để Em Giữ Được Anh Đây? - Guilun

CHAPTER 4

               “Renggggg… rengggggggggggg…”

- Aiyoooo ai khùng khùng lại gọi vào giờ này vậy trờiiiiiiiiiiiii!! _Guigui ngái ngủ thò tay ra khỏi cái chăn với lấy cái điện thoại. Không nhìn màn hình cô nhắm mắt bấm nghe.

- A… lố…? _Gui nói với giọng giống xỉn xỉn.

- Dậy chưa? _Đầu dây bên kia tiếng Aaron vang lên.

- Haizz giời ơi hôm nay đâu có đi họccccc…

               Gui vẫn nhắm tịt mắt ngủ như con heo.

- Hôm nay chúng ta đi đăng ký kết hôn mà em quên sao? _Aaron vẫn bình tĩnh nói.

- Haizzz… ư…ư…. _Gui không biết cô đang nói gì luôn vì đang còn buồn ngủ.

- Chuẩn bị đi. 20 phút nữa anh qua đón em!

Aaron thấy Gui vậy thì quăng cho cô 1 câu rồi cúp máy. Guigui tắt điện thoại xong theo bản năng thì lăn ra ngủ tiếp.
.
.
.
.
.
               - Gui!! Gui!! Dậyy!! Dậyyyy!!! _Tiếng ai đó đang gọi Guigui.

               - Hơ hơ đừng mà mẹ cho con ngủ xíu điiiiiiii! _Gui cảm thấy có người lay lay vai mình thì tưởng là bà Wu.

               - Hơiiii… bó tay… GUIGUI WU!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

               - HẢ?! AI CHẾT ĐUỐI HẢ?!?!

Gui ngồi bật dậy mở to 2 con mắt la lên. Sau khi định thần lại thì cô nhìn xung quanh phòng mình… mắt cô chạm phải…

- AAAAAAAAAAAA!!! _Gui chợt hét lớn _AARON AI CHO ANH VÔ ĐÂY HẢ????

Gui hét lên rồi lấy chăn che lại vì khi ngủ cô ấy mặc… đầm siu mỏng đó mà ^^

- Mẹ em cho anh vào _Aaron ngồi kế bên vừa bịt tai vừa trả lời. Anh dòm cô cười khút khít vì cái bộ dạng của cô bây giờ nhìn rất tếu. Chiếc chăn kéo che hết thân chỉ để lộ cái đầu. Mặt cô thì đỏ như trái gấc chin. Mặc dù cả 2 chơi thân từ nhỏ nhưng đã bao giờ có tình trạng này đâu, huống chi Guigui lại là con gái lớn rồi.

- Hảảảả yaaaa mẹ ààà wêiiii sờ mơơơ!! *Chú thích: Wêi sờ mơ - Tại sao* _Gui nhắm tịt mắt la lên.

Aaron bật cười với cái tướng buồn cười của Guigui. _Ai biểu hồi sáng anh gọi thì em không chịu dậy.

- Hả? Mấy giờ rồi? _Guigui gương cái mặt ngu ngu ra hỏi.

- 11h trưa! _Aaron đáp tỉnh bơ.

Vừa dứt lời thì Gui bay thẳng vô nhà tắm thay quần áo. Chuyện là Guigui nhà ta chưa bao giờ dậy trễ vậy đó mà. Aaron thì ngồi ngoài vẫn cười cười khi thấy Gui như thế.
.
.
.
.
.
.
               - Xin chào hai em cần gì?

               - Tụi em muốn đăng ký kết hôn! _Aaron mỉm cười nhìn cô gái.

               Cô gái đó nhìn Aaron và Guigui hồi lâu rất ngạc nhiên vì cả 2 nhìn rất trẻ mà đã kết hôn.

               - Hai em điền vào đơn này nhé!
.
.
               - Giờ chúng ta đi đâu anh? _Gui vừa cầm cây kem vừa đi bên cạnh Aaron hỏi.

               - Anh sẽ dẫn em đi mua nhẫn cưới!

               - Hả? Nhẫn cưới sao??

               - Chứ sao?? Làm gì mà em ngạc nhiên vậy??

               - Không… không… không có gì… _Guigui lắp bắp, xong rồi ngước nhìn Aaron _Mà Aaron… anh đừng mua phức tạp quá nha… đơn giản thôi… đừng có kim cương đính ở 4 góc rồi vàng khắc chữ nha…

               Aaron nghe Guigui nói thì trố mắt lên rồi nhìn cô phì cười _Hahaha Guigui… Em có tưởng tượng quá không?

               - Không đâu! Nhà giàu mà thế nào cũng chơi trội cho coi!! _Guigui chu mỏ ra cãi rồi lại ăn kem.

               - Ơ này? Thế em không phải nhà giàu à? _Aaron quay sang hỏi móc Guigui.

               - Em giàu… Nhưng em khác! Em giàu… nhưng em không thích giàu!!

               - Hả?? Không thích giàu?? _Aaron trợn mắt nhìn Gui như kẻ vừa rơi trên trời xuống _Gui ơi là Gui, em bệnh hả?? Ai mà không thích giàu??

               - Em không thích sống phong cách giàu! Haizzzz cái gì cũng sang trọng… _Gui bĩu môi nói.

               - Được rồi được rồi anh sẽ cố không mua nhẫn “sang trọng” _Aaron cười cười. Gui thấy thế thì lại bĩu môi rồi quay sang ăn kem tiếp.
.
.
.
.
               Guigui và Aaron đang dạo trong shop để mua cặp nhẫn cho đẹp. Thật ra có ý nghĩa hay không cũng chả ai quan tâm chỉ muốn nhìn cho sang là được vì dù sao cả 2 cũng là nhà giàu. Đang đi thì bỗng…

               - Aaron!

               Tiếng ai đó kêu khiến Aaron giật mình quay lại nhìn.

               - Aaron anh đang đi đâu đây? _Một cô gái ăn mặc sexy bước tới.

               - Erm… Anh đi mua nhẫn cưới cho anh và vợ anh. Còn em làm gì ở đây Qiao? _ Aaron nói, tay anh chợt đưa ra nắm lấy tay Guigui, lúc này thì Gui giật mình suýt rớt cây kem,  tuy cũng không hiểu chuyện gì nên để yên rồi cười gật đầu ra dấu chào Qiao.

               - À, em đi shopping thôi! _Qiao cười _Vợ anh đó hả? Dễ thương nhỉ! Chào cô bé! Mà vợ anh bao nhiêu tuổi hầy? 14 à? _Qiao quay sang tỉnh bơ hỏi Aaron vì vốn mặt Guigui nhìn rất ngây thơ cứ như cô gái cấp 2. Khuôn mặt ngây thơ lúc này đang nhìn Qiao rồi nhìn sang Aaron với 2 con mắt to tròn. Aaron đành cười trừ ra vẻ không hài lòng cho lắm.

               - Không, vợ anh gần 17 tuổi rồi, nhìn cô ấy trẻ nhỉ! _Và rồi đánh trống lảng _Ù uầy, nhìn kìa Guigui, gần trưa rồi, về nhà ăn cơm kẻo mẹ đợi!

               - Còn sớm mà Aa…- _Gui chưa nói xong thì đã bị Aaron cầm tay kéo ra khỏi cửa tiệm.
.
.
               - Gì thế Aaron? Chúng ta chưa mua được gì mà? _Gui nhăn mặt ôm cổ tay vì nó đang đỏ lên vì Aaron kéo cô chạy quá mạnh.

               - Chỗ đó không tốt, đi chỗ khác mua! _Aaron nói 1 câu vỏn vẹn.

               - Sao lại không tốt? Em thấy đẹp mà? Với lại cô gái khi nãy là ai? Sao cô ấy lại nói em 14 tuổi? _Gui tiếp tục quăng vào Aaron 1 đống câu hỏi khiến cho Aaron rất bực và lỡ la lên.

               - Này! Sao em nhiều chuyện thế hả! Em bớt hỏi được không?? Chẳng liên quan gì tới em cả! Thiệt là khó chịu mà!


               Guigui thấy Aaron la mình vô cớ thì bắt đầu tủi thân rồi đẩy Aaron nhẹ ra và nói _Được rồi, thế anh tự đi mua nhẫn đi nhé! _Và cô quay lưng bước đi.