Saturday, March 15, 2014

[CHAPTER 4] Làm Sao Để Em Giữ Được Anh Đây? - Guilun

CHAPTER 4

               “Renggggg… rengggggggggggg…”

- Aiyoooo ai khùng khùng lại gọi vào giờ này vậy trờiiiiiiiiiiiii!! _Guigui ngái ngủ thò tay ra khỏi cái chăn với lấy cái điện thoại. Không nhìn màn hình cô nhắm mắt bấm nghe.

- A… lố…? _Gui nói với giọng giống xỉn xỉn.

- Dậy chưa? _Đầu dây bên kia tiếng Aaron vang lên.

- Haizz giời ơi hôm nay đâu có đi họccccc…

               Gui vẫn nhắm tịt mắt ngủ như con heo.

- Hôm nay chúng ta đi đăng ký kết hôn mà em quên sao? _Aaron vẫn bình tĩnh nói.

- Haizzz… ư…ư…. _Gui không biết cô đang nói gì luôn vì đang còn buồn ngủ.

- Chuẩn bị đi. 20 phút nữa anh qua đón em!

Aaron thấy Gui vậy thì quăng cho cô 1 câu rồi cúp máy. Guigui tắt điện thoại xong theo bản năng thì lăn ra ngủ tiếp.
.
.
.
.
.
               - Gui!! Gui!! Dậyy!! Dậyyyy!!! _Tiếng ai đó đang gọi Guigui.

               - Hơ hơ đừng mà mẹ cho con ngủ xíu điiiiiiii! _Gui cảm thấy có người lay lay vai mình thì tưởng là bà Wu.

               - Hơiiii… bó tay… GUIGUI WU!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

               - HẢ?! AI CHẾT ĐUỐI HẢ?!?!

Gui ngồi bật dậy mở to 2 con mắt la lên. Sau khi định thần lại thì cô nhìn xung quanh phòng mình… mắt cô chạm phải…

- AAAAAAAAAAAA!!! _Gui chợt hét lớn _AARON AI CHO ANH VÔ ĐÂY HẢ????

Gui hét lên rồi lấy chăn che lại vì khi ngủ cô ấy mặc… đầm siu mỏng đó mà ^^

- Mẹ em cho anh vào _Aaron ngồi kế bên vừa bịt tai vừa trả lời. Anh dòm cô cười khút khít vì cái bộ dạng của cô bây giờ nhìn rất tếu. Chiếc chăn kéo che hết thân chỉ để lộ cái đầu. Mặt cô thì đỏ như trái gấc chin. Mặc dù cả 2 chơi thân từ nhỏ nhưng đã bao giờ có tình trạng này đâu, huống chi Guigui lại là con gái lớn rồi.

- Hảảảả yaaaa mẹ ààà wêiiii sờ mơơơ!! *Chú thích: Wêi sờ mơ - Tại sao* _Gui nhắm tịt mắt la lên.

Aaron bật cười với cái tướng buồn cười của Guigui. _Ai biểu hồi sáng anh gọi thì em không chịu dậy.

- Hả? Mấy giờ rồi? _Guigui gương cái mặt ngu ngu ra hỏi.

- 11h trưa! _Aaron đáp tỉnh bơ.

Vừa dứt lời thì Gui bay thẳng vô nhà tắm thay quần áo. Chuyện là Guigui nhà ta chưa bao giờ dậy trễ vậy đó mà. Aaron thì ngồi ngoài vẫn cười cười khi thấy Gui như thế.
.
.
.
.
.
.
               - Xin chào hai em cần gì?

               - Tụi em muốn đăng ký kết hôn! _Aaron mỉm cười nhìn cô gái.

               Cô gái đó nhìn Aaron và Guigui hồi lâu rất ngạc nhiên vì cả 2 nhìn rất trẻ mà đã kết hôn.

               - Hai em điền vào đơn này nhé!
.
.
               - Giờ chúng ta đi đâu anh? _Gui vừa cầm cây kem vừa đi bên cạnh Aaron hỏi.

               - Anh sẽ dẫn em đi mua nhẫn cưới!

               - Hả? Nhẫn cưới sao??

               - Chứ sao?? Làm gì mà em ngạc nhiên vậy??

               - Không… không… không có gì… _Guigui lắp bắp, xong rồi ngước nhìn Aaron _Mà Aaron… anh đừng mua phức tạp quá nha… đơn giản thôi… đừng có kim cương đính ở 4 góc rồi vàng khắc chữ nha…

               Aaron nghe Guigui nói thì trố mắt lên rồi nhìn cô phì cười _Hahaha Guigui… Em có tưởng tượng quá không?

               - Không đâu! Nhà giàu mà thế nào cũng chơi trội cho coi!! _Guigui chu mỏ ra cãi rồi lại ăn kem.

               - Ơ này? Thế em không phải nhà giàu à? _Aaron quay sang hỏi móc Guigui.

               - Em giàu… Nhưng em khác! Em giàu… nhưng em không thích giàu!!

               - Hả?? Không thích giàu?? _Aaron trợn mắt nhìn Gui như kẻ vừa rơi trên trời xuống _Gui ơi là Gui, em bệnh hả?? Ai mà không thích giàu??

               - Em không thích sống phong cách giàu! Haizzzz cái gì cũng sang trọng… _Gui bĩu môi nói.

               - Được rồi được rồi anh sẽ cố không mua nhẫn “sang trọng” _Aaron cười cười. Gui thấy thế thì lại bĩu môi rồi quay sang ăn kem tiếp.
.
.
.
.
               Guigui và Aaron đang dạo trong shop để mua cặp nhẫn cho đẹp. Thật ra có ý nghĩa hay không cũng chả ai quan tâm chỉ muốn nhìn cho sang là được vì dù sao cả 2 cũng là nhà giàu. Đang đi thì bỗng…

               - Aaron!

               Tiếng ai đó kêu khiến Aaron giật mình quay lại nhìn.

               - Aaron anh đang đi đâu đây? _Một cô gái ăn mặc sexy bước tới.

               - Erm… Anh đi mua nhẫn cưới cho anh và vợ anh. Còn em làm gì ở đây Qiao? _ Aaron nói, tay anh chợt đưa ra nắm lấy tay Guigui, lúc này thì Gui giật mình suýt rớt cây kem,  tuy cũng không hiểu chuyện gì nên để yên rồi cười gật đầu ra dấu chào Qiao.

               - À, em đi shopping thôi! _Qiao cười _Vợ anh đó hả? Dễ thương nhỉ! Chào cô bé! Mà vợ anh bao nhiêu tuổi hầy? 14 à? _Qiao quay sang tỉnh bơ hỏi Aaron vì vốn mặt Guigui nhìn rất ngây thơ cứ như cô gái cấp 2. Khuôn mặt ngây thơ lúc này đang nhìn Qiao rồi nhìn sang Aaron với 2 con mắt to tròn. Aaron đành cười trừ ra vẻ không hài lòng cho lắm.

               - Không, vợ anh gần 17 tuổi rồi, nhìn cô ấy trẻ nhỉ! _Và rồi đánh trống lảng _Ù uầy, nhìn kìa Guigui, gần trưa rồi, về nhà ăn cơm kẻo mẹ đợi!

               - Còn sớm mà Aa…- _Gui chưa nói xong thì đã bị Aaron cầm tay kéo ra khỏi cửa tiệm.
.
.
               - Gì thế Aaron? Chúng ta chưa mua được gì mà? _Gui nhăn mặt ôm cổ tay vì nó đang đỏ lên vì Aaron kéo cô chạy quá mạnh.

               - Chỗ đó không tốt, đi chỗ khác mua! _Aaron nói 1 câu vỏn vẹn.

               - Sao lại không tốt? Em thấy đẹp mà? Với lại cô gái khi nãy là ai? Sao cô ấy lại nói em 14 tuổi? _Gui tiếp tục quăng vào Aaron 1 đống câu hỏi khiến cho Aaron rất bực và lỡ la lên.

               - Này! Sao em nhiều chuyện thế hả! Em bớt hỏi được không?? Chẳng liên quan gì tới em cả! Thiệt là khó chịu mà!


               Guigui thấy Aaron la mình vô cớ thì bắt đầu tủi thân rồi đẩy Aaron nhẹ ra và nói _Được rồi, thế anh tự đi mua nhẫn đi nhé! _Và cô quay lưng bước đi.

No comments:

Post a Comment